Ta đây:
      Núi Lam sơn dấy nghĩa
      Chốn hoang dă nương minh
      Ngẫm thù lớn há đội trời chung
      Căm giặc nước thề không cùng sống
      Đau ḷng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
      Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
      Quênn ăn vi giận, sách lược thao suy xét đă tinh,
      Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ.
      Những trằn trọc trong cơn mộng mị,
      Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
      Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,
      Chính lúc quân thù đang mạnh.

Lại ngặt vi:
      Tuấn kiệt như sao buổi sớm,
      Nhân tài như lá mùa thu,
      Việc bôn tẩu thiếu kẻ đở đần,
      Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,
      Tấm ḷng cứu nước, vẫn đăm đăm muốn tiến về Đông,
      Cỗ xe cầu hiền, thường chăm chắm c̣n dành phía tả.

Thế mà: